Thursday, July 7, 2011

Khi người ta trẻ



Nguồn Voz

Khi người ta trẻ



1. Tiền là cần thiết và quan trọng

Nhiều bạn trẻ cho rằng : “Tôi sống vì đam mê, tôi sống vì tôi yêu thích công việc đó” và cố tình ( hoặc vô ý ) phủ nhận vai trò của tiền trong đời sống hàng ngày. Mình gặp không ít trường hợp khá dửng dưng với kinh tế vì cho rằng mình còn đi học, còn bố mẹ chăm lo, còn trẻ chưa cần phải bươn chải nhiều.

Thực tế đã chứng minh, tiền là cần thiết và quan trọng. Dĩ nhiên, theo mình , tiền không phải là thứ quan trọng nhất, nhưng tiền lại là thứ mà đam mê và ước mơ của bạn cần nó nhất.

Hãy cố gắng học cách sử dụng đồng tiền như một công cụ có ích. Bài học này có học cả đời cũng không xong, quan trọng bạn phải xác định điều tối thiểu là bạn cần tiền để làm gì, liệu điều đó có thực sự mang lại ích lợi cho bạn hay không.

2. Tôn trọng người lớn, kính trọng những người đã thay đổi cuộc sống của bạn

Ngày xưa, khi mình còn trẻ, lúc nào cũng cảm thấy được quen biết với vị Tổng giám đốc công ty này, thủ trưởng đơn vị nọ.. là một việc rất “oai”. Trong số chúng ta ai cũng từng trải qua cảm giác hồi hộp khi lần đầu được nói chuyện với người chúng ta thần tượng, dù chỉ biết qua báo đài, Internet; ai cũng cảm thấy tự hào khi được làm việc hay tiếp xúc với những người nổi tiếng trong xã hội… Điều đó không có gì là sai trái cả.

Tuy nhiên, cần phải nhìn nhận thực tế một chút về vấn đề này. Bạn tôn trọng họ, vì họ lớn hơn bạn, họ có nhiều kinh nghiệm hơn bạn, họ là thần tượng trong lòng bạn… không đồng nghĩa với việc bạn đặt họ trên đầu và xem họ như một tượng đài uy vệ. Bởi lẽ, con người không ai là hoàn hảo, đến một lúc nào đó bạn nhận ra họ cũng “bình thường” như bao người khác, chắc chắn bạn sẽ hụt hẫng ghê gớm.

Mỗi người trong chúng ta đều có một giá trị bất kỳ. Sau 8 tiếng làm việc, những con người mà bạn thần tượng hóa quá cao ấy, cũng trở thành một thành viên của một gia đình nào đó, dung dị giữa đời thường. Rõ ràng, sau 8 tiếng làm việc, thần tượng của bạn chẳng khác nào bạn, đúng không ?

Một số bạn trẻ mình gặp, họ hay có thái độ e dè, nể nang các sếp lớn trong công ty hoặc những người thành đạt trong nhiều lĩnh vực. Sự rụt rè, tự ti đó vô tình đánh mất chính giá trị của bản thân trong mắt người khác – một điều không nên chút nào. Thoải mái, tự do cởi mở, chia sẻ thẳng thắn, học hỏi điều hay, đừng ngại ngần khi giao tiếp sẽ giúp bạn tiến xa hơn trong sự nghiệp.

Tôn trọng người lớn là lẽ thường tình trong cách cư xử hàng ngày, nhưng chỉ nên bày tỏ lòng kính trọng thực sự với những người đã thay đổi cuộc sống của bạn. Đôi khi, những người đã thay đổi cuộc sống của bạn lại là những người không hề có địa vị trong xã hội hay là người nổi tiếng của cộng đồng, lại càng không phải là người bạn “thần tượng”. Tin mình đi.

3. Học cách Chấp nhận

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng “chấp nhận” lại là điều mà đa số các bạn trẻ hay bỏ qua. Chấp nhận không có nghĩa là phó mặc tất cả, không có nghĩa là thụ động buông xuôi, mà nó mang hàm ý rộng hơn : Đón nhận thử thách, khó khăn trong cuộc sống. Khi bạn biết cách chấp nhận, cuộc sống sẽ dễ thở hơn rất nhiều.

Nếu bạn không thông minh, bạn nên chấp nhận điểm yếu đó mà cố gắng phát huy thế mạnh khác, hơn là cố chấp tỏ ra hiểu biết vượt trội hơn người khác.

Nếu bạn không xinh đẹp, bạn nên chấp nhận lời chê bai đó, nỗ lực tìm cách để biến mình trở nên quyến rũ hơn.

Nếu bạn không có một cuộc sống hạnh phúc như nhiều người khác, hãy chấp nhận nó như điều hiển nhiên vì bởi cuộc đời này còn nhiều người như bạn lắm.

Suy nghĩ về 2 chữ “chấp nhận” từ lúc trẻ chưa bao giờ là thừa thãi.

4. Tập trung

Vì bạn trẻ và bạn có nhiều cơ hội, bạn có nhiều thứ để đam mê, để chạy nhảy, để chơi bời và chọn lựa. Bản thân mình cũng vậy. Đôi khi mình bị hấp dẫn bởi nhiều lời đề nghị hấp dẫn, những lời hứa hẹn ngọt ngào, những mối quan hệ phù du…để rồi nhận ra, mình loay hoay giữa quá nhiều thứ, rốt cuộc chẳng làm được gì. Hãy tập trung. Bài học chưa bao giờ cũ. Tập trung làm một thứ, thật tốt hơn làm mười thứ, chỉ xoàng xoàng.

Tập trung ở đây còn là không để những yếu tố bên ngoài tác động đến định hướng của mình. Hãy lắng nghe và đón nhận góp ý, chê bai hay chỉ trích. Hãy nghe ngóng tình hình đối thủ, biết chút chút về thị trường. Nhưng những điều đó không có nghĩa dễ dàng ảnh hưởng đến hoạch định dài hơi của bạn. TẬP TRUNG !!!!!!

5. Sống tử tế và chân thành

Bạn tính toán để mình không bị thiệt thòi ?

Bạn so đo từng tí quyền lợi của mình.

Bạn “khôn lỏi” theo đánh giá của nhiều người.

Dù bạn là ai, dù trong công việc bạn là người như thế nào, dù trước đây bạn là người ra sao, nhưng luôn nhớ : hãy sống tử tế và chân thành.

Như trong cuộc sống của mình, nói ra thì buồn cười, nhưng mình hay có câu : “Chắc nhờ ăn ở tốt”. Mình không khẳng đinh, mình có chân thành toàn phần hay không, nhưng mình chắc chắn từ trước đến nay mình luôn sống tử tế, không hại ai. Và mọi thứ tự nhiên đến một cách tình cờ và nhẹ nhàng, đến mức khiến mình không hết ngạc nhiên.

6. Tôi tài giỏi nhưng bạn đừng nghĩ bạn cũng thế

Khi người ta trẻ, trong vài giai đoạn nào đó, người ta đạt được những thành công nhất định. Vì thế người ta tự hào lắm, người ta thường đi chia sẻ lại về sự thành công và sự tài giỏi của mình. Rồi người ta đâm dần trở thành ngộ nhận khả năng của bản thân, hoặc là khi thấy mình hao hao có bước khởi đầu giống người nổi tiếng nào đó, bỗng chốc nghĩ mình sắp trở thành thiên tài.

Ví dụ cho trường hợp này, chính là bản thân mình.

Mình là một công dân Việt Nam trẻ, trẻ măng măng. Và mình từng có vài thành công nho nhỏ ngay khi mình còn RẤT trẻ. Quan niệm về “thành công” ở đây là hoàn tất một công việc trong sự nghiệp làm đạt được kết quả tốt. Nhiều lần, mình sống trong hào quang oai hùng của một thời quá khứ đó, mà ngộ nhận chính năng lực thật của mình. Mình đã từng thần tượng vài người thành đạt – những người cũng có bước khởi đầu hao hao với mình. Vậy là mình tự cho rằng mình tài giỏi giống như họ.

Khi gặp chuyện và có vài tình huống khó xử, mình nhận ra, bản thân mình chưa đủ tầm, chưa đủ trình để giải quyết những vấn đề đó.

Bài học rút ra ở đây : Cá nhân mình rất là không đồng ý với câu nói “Tôi tài giỏi và bạn cũng thế” – mặc dù trong 1 số trường hợp và khía cạnh nào đó, nó đúng. Nhưng với mình, chưa chắc khi “tôi tài giỏi” là “bạn cũng thế” 1 cách dễ dàng được. Mọi việc đều có sự đánh đổi hợp lý. Vui lòng ngó qua câu 7 để tìm hiểu rõ hơn.

7. Việc gì cũng có cái giá của nó


Điều này thì ai cũng biết. Điều này nói đi nói lại mãi cũng bằng thừa. Nhưng mình chỉ muốn nhắc các bạn là : Tuy việc gì cũng có cái giá của nó, nhưng hãy trả bằng cái giá tương xứng, không quá cao không quá thấp, và một khi quyết định rồi thì không nên hối hận.

Có nhiều người hay khát khao, hay ước ao : Ôi chao, làm người mẫu, ca sĩ thật sướng, tối ngày diện đồ đẹp, tiền lúc nào cũng nhiều, nhà lầu xe hơi chào đón. Đó chỉ là một mặt của vấn đề. Mặt còn lại, khó có thể nào biết nếu như mình không phải là người đó.

Bản thân mình cũng gặp một trường hợp vui vui. Một anh bạn, tên là K., anh ấy hơn mình vài tuổi, đang gặp nhiều khó khăn trong công việc. Anh ấy luôn bảo rằng mình sướng, vì công việc của mình tương đối nhàn, và mình lại có thời gian chạy nhảy lung tung. Rồi anh ấy lại cho rằng những gì mình có được của ngày hôm nay, thật đáng ngưỡng mộ. Một điều khá buồn cười là anh ấy cố gắng đi học những cái – mà theo anh ấy nghĩ rằng – khi học xong, anh ấy sẽ có công việc và cuộc sống tự do như mình.

Nhưng anh ấy lại không hề biết được 1 điều, để có được như ngày hôm nay, mình đã phải trả giá và hi sinh rất nhiều thứ : Tuổi thơ, tuổi trẻ cuồng nhiệt, tình cảm bạn bè và cả người bạn trai cũ. Mình đã có 1 thời gian dài tách biệt mọi thứ, trong lúc bạn bè thì đang tuổi ăn chơi, còn mình chỉ lao đầu vào làm việc, nghiên cứu đến miệt mài. Cho đến giờ, tuy rằng lúc nào cũng bảo, mình cảm thấy hạnh phúc với con đường mình chọn, nhưng không hoàn toàn thế. Nhìn những đứa bạn cùng trang lứa bây giờ vẫn đi chơi phè phỡn, trong khi cuối tuần của mình là những buổi họp hay café gặp đối tác, cũng có chút gì đó xót xót, buồn buồn.

Làm cừu thì buồn chán, làm sói thì cô đơn. Mình thì dễ, vì mình đã chọn làm sâu rồi nên cũng phải ráng bò thôi hehe.

8. Sống giả điên cho đời bình yên

Trong cuộc sống có tỉ việc phải lo nghĩ. Nếu cứ chạy theo những suy nghĩ đó mãi và bị cuốn vào guồng quay của công việc, những toan tính âu lo, thì thấy đời lúc nào cũng có sóng, sóng ngầm hay sóng biển cuộn trào.

Như dạo gần đây, mình bỏ hẳn đọc báo. Vì đọc báo hàng ngày bây giờ, chỉ toàn những tin giật gân như chém giết, hãm hiếp, cướp bóc, hỏa hoạn, tận thế, diệt vong, chiến tranh… Nói chung là đánh vào sự sợ hãi trong mỗi con người. Càng đọc báo, càng ngán ngẩm, càng sợ sệt. Có khi con người sẽ chết vì nỗi sợ hãi trước khi ngày tận thế thực sự có thật trên đời.

Đôi khi tự nhủ, mình bị điên 1 tẹo thì hay, sống vô lo, cứ cười cười khóc khóc cả ngày chẳng phải suy nghĩ gì. Đời cứ thế mà bình yên.

9. Đừng bán rẻ ước mơ

Việc này thì dễ gặp hơn : Các bạn sinh viên, các bạn trẻ và các bạn có rất rất nhiều ước mơ. Chỉ một lời khuyên duy nhất : Ước mơ – Biết cách ước mơ – Và bán nó cho những ai thực sự cần.

Ước mơ – ai cũng có hàng ngàn ước mơ. Nhưng biết cách ước mơ là một việc quan trọng.

Ngày bé, mình ước mơ làm bác sĩ. Khi học đến lớp 8, mình vẫn thích được làm bác sĩ. Nhưng khi nhận ra mình chỉ có năng khiếu ở các môn xã hội và nhận con điểm kém ở các môn tự nhiên, mình đành nói lời chia tay với “Bác sĩ”. Thay vào đó, mình tìm một ước mơ khác, về Marketing.

Nhưng Marketing thì rộng quá. Có lẽ, mình khác các bạn yêu thích Marketing khác ở 1 điểm, đó chính là mình khá… thực tế. Có nhiều bạn đam mê Marketing, các bạn đó đọc sách, đọc tài liệu từ ngày này qua ngày khác không biết chán. Còn mình, một khi quyết tâm biến ước mơ ( trở thành Marketer ) thành hiện thực, mình đã vác thân đến một công ty và ứng cử vào vị trí Marketing khi mình mới 15 tuổi.

Nhiều người nghĩ mình hơi khùng khùng, khi 1 con bé chưa học xong cấp 3, chưa ra trường, không bằng cấp, không kinh nghiệm trước đó lại ứng cử vào 1 vị trí – nghe – có - vẻ - rất là hoành tráng. Không sao, mình có máu liều nhiều hơn máu bình thường nhiều lắm.

Ứng cử việc lần thứ 1 : Thất bại
Ứng cử việc lần thứ 2 : Thất bại.
Ứng cử việc lần thứ 10 : Thất bại.
Ứng cử việc lần thứ 11 : Được nhận vào làm bán thời gian, mức lương 2,000,000đ.
Mình khấp khởi vào công ty đó làm. Làm được 3 ngày, mình xin nghỉ. Một lý do duy nhất : Mình mong muốn làm Marketing, chứ không phải vào để được đào tạo trở thành Sale.

Ứng cử việc lần thứ 15 : Được nhận vào làm bán thời gian, mức lương 800,000đ.
Nhưng mình rất hạnh phúc vì 2 người sếp đầu tiên của mình, là những người hướng dẫn mình trở thành một Online Marketer thực thụ.

Thời điểm mình làm, lúc đó, Online Marketing chỉ mới manh nha, chưa thực sự cao trào như hiện nay. Mình rất yêu công việc của mình. Nhiều khi về nhà vào lúc 8h, 9h tối, nhưng mình cảm thấy mình trưởng thành nhiều.

Làm bán thời gian ở đó gần 1 năm, mình gần như lớn hơn thêm 4 tuổi vì kiến thức, những trải nghiệm và kinh nghiệm đều quá tuyệt vời !

“Đừng bán rẻ ước mơ” ở đây không phải là không nên bán ước mơ của bạn với giá rẻ bèo, mà là hãy tìm người hiểu rõ giá trị ước mơ của bạn và bán nó. Khi bán rồi, bạn tin chắc người mua có thể giúp ước mơ của bạn thành hiện thực ở 1 phần nào đó, để chắc chắn rằng ước mơ của bạn có giá trị cho cuộc sống và cho xã hội.

10. Cứ quan hệ bừa bãi, rồi cũng sẽ có lúc nó hữu dụng

Phần này có vẻ nhiều người quan tâm quá nhỉ. Nhưng ý mình nói ở đây, không phải là quan hệ TD như nhiều bạn nghĩ. Mà là các mối quan hệ trong xã hội.

Xin phép được chia sẻ, lại là thực tế ở bản thân mình.

Gia đình mình là gia đình lao động, không giàu có, khá nghèo. Ba mẹ mình chỉ là công nhân lao động bình thường, gia đình không có gốc gác, không mối quan hệ với địa phương, chính quyền hay bất cứ công ty gì lớn lao.

Nhưng mình dám chắc với các bạn, khi các bạn gặp mình, các bạn không nghĩ mình như thế.

Mình có 1 thời gian dài, mình cộng tác làm dự án về website cho một hãng hàng không tại Việt Nam : Ngành này tương đối nhạy cảm, ai cũng nghĩ là phải “con ông cháu cha” mới làm được.

Hiện nay, các mối quan hệ trong dotcom của mình khá nhiều. Việc mình lượn lờ café với các CEO của dotcom cũng là một việc hết sức bình thường. Xin giới thiệu về mình : 1 đứa làm việc dạo, không là CEO của một công ty nào cả.

Mình từng trải qua nhiều môi trường làm việc đặc thù như ngành giáo dục, ngành y tế ( nha khoa ), nhà hàng khách sạn ( khách sạn 5 sao ) và hiện nay, mình tư vấn cho vài dự án nho nhỏ của 1 số công ty hơi lớn lớn của Việt Nam.

Nhiều người sẽ đặt ra câu hỏi : Chắc hẳn mình xinh đẹp lắm, mình sẽ dùng vốn tự có của mình để đổi chác lại nhiều vị trí quan trọng và những công việc như hiện nay ?

Mình nói rõ luôn ( nhiều bạn VOZ ) đã gặp mình : Mình – xấu – lùn – mập – chảnh =)

Vậy thì mình đã làm cái quái gì ?

Các mối quan hệ không tự nhiên đến cũng không tự nhiên đi, chỉ chuyển từ giai đoạn này sang giai đoạn khác.

Như mình chia sẻ ở phần 1, mình sống rất tử tế. Thường thì khi bắt đầu một mối quan hệ mới, mình không quan tâm lắm đến chức vụ của người khác, mà mình chỉ thực sự quan tâm, họ đã làm được gì.

Chính vì thế, nhiều khi mình có nhiều mối quan hệ lớn, mình mới ngớ người ra : Ủa, bác Tuấn là chủ tịch của tập đoàn XYZ ở VN à ? Đó giờ cứ nghĩ bác ấy là khách quen của quán này thôi Description: http://vozforums.com/images/smilies/Off/byebye.gif

Mình xác định rõ : Mỗi người đều có 1 vốn sống, việc mình mở rộng mối quan hệ, mình bỏ hết tất cả cái gọi là “tìm kiếm cơ hội kinh doanh hợp tác”, vì mình chỉ muốn được trao đổi, trau dồi thêm vốn sống.

Vì thế, với bất kỳ ai, mình cũng đều nói chuyện với họ bằng thái độ rất tôn trọng. Từ khách quen của một quán café, đến cô bán khoai lang dạo hay là một tổng giám đốc quyền uy.

Bởi vì mình không quan tâm họ là ai, không muốn tận dụng mối quan hệ để kinh doanh, vì thế, mối quan hệ của mình với người đó ít khi nặng nề. Họ cũng vui vẻ hơn khi giúp đỡ mình, họ cảm thấy thoải mái hơn khi chia sẻ với mình.

Có lẽ mình nói điều này thì hơi trừu tượng. Thế nhưng bạn cứ thử trải nghiệm trong cuộc sống của chính bạn. Bản thân mình vẫn luôn tin vào điều này cho đến hôm nay.


Saturday, May 28, 2011

Khủng hoảng đầu đời - Quarterlife Crisis

Nguồn: QuarterLife Crisis
Người viết: IceinFlame


Hôm trước bạn Tài Trần hỏi mình “QuarterLife Crisis” là gì. Thấy hơi ngạc nhiên vì hỏi mình câu đấy. Hôm đấy mệt+bực+bận nên cũng không nói nhiều lắm. Hôm nay cũng mệt+bực nhưng không bận nên viết cái này để trả lời cho bạn Tài, cũng là để đéu nghĩ lung tung. Vứt lên tumblr để bạn Tài dễ tìm nhá. Blog kia tớ không public.

Quarterlife Crisis là một khái niệm, bắt nguồn từ mid/middlelife crisis. Các bạn Mỹ nghĩ ra khái niệm này. Dịch sang tiếng Việt kiểu Quantum of Solace = Định mức khuây khỏa thì Quarterlife Crisis = Khủng hoảng đầu đời.

Quarterlife = 1/4 đời = ~20 năm. Những người gặp Quarterlife Crisis là những người trong độ tuổi từ 20-30. Tức là có tớ. Khoảng thời gian đó là khi bắt đầu trở thành người lớn, bắt đầu biết đi đêm, biết have sex, biết đi làm, biết tự sống, biết gần như rõ mình muốn trở thành một cái gì đấy, biết yêu.

Những người gặp Quarterliffe crisis cảm thấy: không biết mình nên làm gì, không biết mình sẽ trở thành cái gì, không dám mơ ước vì sợ không thực hiện được; cảm thấy tuyệt vọng khi mình sinh ra không bằng người khác, và mãi mãi không bao giờ bằng người khác; nhìn mọi thứ ngổn ngang ra đấy, nhìn gánh nặng mình phải gánh, bất giác cảm thấy cô độc và tuyệt vọng; hoặc như một bạn nào đấy mình biết thì tự thấy mình born stupid và không thóat ra được… Tóm lại là cảm giác giống như của một Loser, và Desperate. Như tớ thì dùng từ emotional sickness. (từ của anh Hải @ve)

Quarterlife Crisis có thể kéo dài trong vài tháng, trong một năm, trong vài năm, hoặc kéo dài từ Quarter thành Middle rồi thì đời vào chung kết rồi vẫn crisis.

Có người cho rằng chỉ có đứa nghĩ nhiều học nhiều mới gặp Quarterlife crisis. Có cái đúng, và có cái sai. Người ta cho rằng, người học ít hoặc không học hoặc đầu óc đơn giản thì vô lo vô nghĩ, sống đến đâu biết đến đấy và cần đéu gì phải nghĩ nhiều cho nặng đầu. Okay. Nhưng đã là người thì éo ai chả có lúc thế này thế khác, éo ai chả muốn làm được một cái gì đấy, éo ai chả mơ. Ai cũng gặp quarterlife crisis, chỉ là những người chẳng may nghĩ nhiều một tí thì sẽ gặp crisis trầm trọng hơn và kéo dài hơn -> thằng nghĩ nhiều là thằng ngu! (tớ.)

Lý do của Quarterlife Crisis thì vô số, vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Bạn Tài bảo bạn Tài không biết thì thử jump vào đống bầy nhầy đấy chung với tớ. Mỗi người có lý do của riêng mình. Phần lớn đều sẽ vượt qua và giải quyết được. Còn không thì éo biết. Mình đã qua đâu mà biết được. Tóm lại là fải thử mới biết được. Cũng vì lý do của mỗi người khác nhau nên mỗi người sẽ bị tác động và có biểu hiện khác nhau trong giai đoạn này.

Thêm tí Gulơ về Quarterlife Crisis, thì thấy bảo Abby Wilner là người đầu tiên identify What Quarterlife Crisis is, năm 2001.[Đọc chữ Wilner như Winner. Winner là người không cảm thấy crisis]. Nhưng đây chỉ là vấn đề về chữ nghĩa, có hàng triệu người đã cảm thấy hoặc gặp phải vấn đề này rồi. Từ khi biết mơ là biết crisis là thế nào.

Cách giải thóat thì cũng đơn giản.

Một là đến tát bốp 1 phát vào mặt bảo “Mày điên/ngu bỏ mẹ! Mày có thể làm thế nọ thế kia được cơ mà!”. Nhớ là phải tát bốp 1 cái! Cách này áp dụng cho mấy bạn không nghĩ nhiều hoặc chỉ khủng hoảng hướng đi thôi thì được.

Hai là cho bạn đấy một bạn nào khác để bạn ấy bám vào, rồi sống rồi đi rồi đứng nhờ vào cái bạn bám vào đấy. Cách này thì tỉ lệ thành công lớn, nhưng khó làm. Khó làm vì éo phải lúc nào cũng tìm được người phù hợp. Tìm được rồi bạn phù hợp đấy lại éo cho bám thì bỏ mẹ. Bám vào được rồi [2 bạn bám vào nhau rồi], một ngày đẹp trời bạn phù hợp kia bảo “Thôi, chán, nghỉ chơi!” thì bỏ mẹ đấy. Khéo lại cắt tay.

Ba là “Kệ mẹ nó. Thích đến đâu thì đến, thích làm gì thì làm”. Trường hợp này là éo chữa được. Tự nó sống thì tự nó chết thôi.

~

Nói chung tớ gặp nhiều người bị quarterlife crisis. Thỉnh thoảng tớ lôi được người này người kia ra. (Không phải chỉ các bạn 20 đâu nhé, có nhiều bạn đầu 8x hoặc đít 7x - các bạn tớ có quan hệ). Thấy cũng hay hay. No pain no gain.

Còn tớ thì vẫn đang ở trong nó và không thoát ra được. Mệt mỏi. À làm nhiều cái test real age thì ra kết quả mình tầm 30-35 tuổi. Mình cũng ở trong cái so-called-crisis này tầm 10 năm rồi. Nếu thế thì kiểu của mình phải là midlife crisis. ). Càng khó thoát.

~

Bonus: Thế nào là vượt qua?

Lúc đầu viết quên mất cái này. Tự nhiên có bạn hỏi nên mới để ý.

Vượt qua/ get over không phải là quên được cái crisis đó đâu nhé, hay đơn giản là giấu được nó. Không phải như vậy. Vượt qua là tìm được một cái gì đấy khác để nghĩ/làm chứ không phải ngồi tụng kinh tự kỷ trong cái shitty circle đấy. Đừng mơ đến việc quên được những điều đã qua, hay một cái gì đấy kinh khủng đã từng xảy ra. Hơ hơ. Chú nào yêu lần đầu rồi bị đá trong giai đoạn này biết rõ lắm đấy. Lấy vợ rồi cũng éo quên được. Cay!

Tóm lại, time only heal if you let go. Let it go = Kệ mẹ nó, đi làm cái khác.

Các bạn nào chưa vượt qua được hay chẳng may còn đang trong vũng bầy nhầy thì cũng đừng có cố hide it from yourself. Làm thế rất ngu, mà còn đau nữa. Hơn thế còn rất là risky. Các bạn cố quên nó, cố giấu nó, cố đè nó, cố ép nó, cố nén nó, rồi các bạn đi tìm cái khác để quên, rồi các bạn lấy chồng lấy vợ rồi đẻ con rồi abcabcabcabcabcabcbabc. Hơ hơ. Nhưng thế k phải là vượt qua. Các bạn vẫn ở trong crisis đấy. Đôi khi nó còn comes back dưới dạng midlife crisis. Thế thì sẽ rất bỏ mẹ.